Buổi chiều ấy có mùi hoa ẩm, có nắng mỏng, có những nhịp thở rất khẽ của một khu vườn vừa đi qua cơn mưa đầu ngày.
Nàng đứng bên hiên, lặng nhìn một cánh bướm nhỏ lướt qua làn sáng. Mọi thứ đều rất chậm, rất mềm, như thể thế giới đã học cách nói nhỏ đi để giữ lại chút dịu dàng cho riêng mình.
Đó là lúc câu chuyện bắt đầu.