Đến nội dung chương

Chương 2

Chương 2 / 8 23 phút đọc 67 lượt ghé đọc 3 bình luận
Về tác phẩm
Cỡ chữ
Khung đọc
Nền

Điều luôn khiến người ta cực kỳ khó chịu chưa chắc đã là chuyện đao to búa lớn, mà đơn giản chỉ là vì thèm một món ăn nào đó đến quay quắt nhưng không được đáp ứng ngay. Quá trình chờ đợi để được thoả mãn là quãng thời gian dằng dặc khiến mọi tế bào trên cơ thể đều cảm thấy ngứa ngáy. Não bộ phản chủ liền rất giống cái la bàn, nhất định chỉ đúng một hướng về món mình thích. Từ đó, cả dạ dày đến tinh thần đều bị hành hạ.

Sẽ chẳng ai muốn tin, nhưng nhiều khi chỉ vì thèm một món ăn đến mức hạ đường huyết mà người ta hoá thành sầu não. Hơn nữa, với thời đại bây giờ, đồ ăn tràn ngập, có tiền thì mọi thứ đều có thể lập tức được đáp ứng.

Như Ý khổ vì vừa thèm lại không được đáp ứng. Hai cái khổ cộng lại khiến cô bứt rứt.

Đã hai hôm Như Ý chờ đợi không thấy bóng dáng kẻ hứa đem bánh mì và sữa đến. Cứ thế tự nhiên mất tích như chưa từng xuất hiện. Cơn cồn cào vì thèm này thật sự rất bực mình. Giả sử nếu Hải xuất hiện, Như Ý tính toán, sẽ không ngại mà “xả” tơi bời cho một trận cái tội thất hứa. Sẽ mắng cho không còn mặt mũi mà đứng tại đây nữa. Cô tự tin vào khả năng chanh chua, không ngại trời, không ngại đất của mình. Đến nước này còn gì nữa mà ngại!?

Nhưng, đó là chuyện dự tính. Còn bây giờ, Như Ý đang không chịu nổi cơn thèm. Cô nằm dài trên giường với dây dợ lằng nhằng trên tay. Không buồn động đến cái máy điện tử vàng choé nằm chỏng chơ ở góc giường. Xoay sở, lật ngang lật dọc một hồi cuối cùng cô đành nhỏm dậy nói với người phụ nữ búi tóc củ tỏi, mặc áo hoa màu nâu nhạt, khoác cái áo gió màu xanh bạc màu, đang ngồi chân co chân duỗi ở đuôi giường, ngu ngơ, đần thối nhìn hết chỗ này đến chỗ nọ:

- Cô Lành, cô chịu khó ra ngoài cổng viện mua bánh mì với sữa bò cho cháu đi…

Giọng khẩn khoản, tha thiết của Như Ý thật dễ khiến người khác mủi lòng. Nhất là khi gương mặt trong trẻo ấy làm điệu bộ nũng nịu thì lòng dạ ai cũng sẽ mềm nhũn. Nhưng, bà Lành lại cảm thấy phiền não đến phát ngán:

- Sao ăn cái thứ suốt cả chục năm không chán thế hả?

Mà, cô mày biết đường nào mà đi mua bây giờ? Hà Nội nó lớn thế này, ra đến đường đã chóng mặt rồi… Sáng nay đứng cả tiếng không dám sang đường đấy. Xe ở đâu ra mà nhiều thế cơ chứ, may mà có cái cô kia đưa sang đường không thì chết…

Như Ý “xì” một cái:

- Cô phải tưởng tượng xe cộ ở đây như đám mối lúc trở giời trên mình ấy. Cứ thế xông vào mà đi thì nó sẽ dạt sang hai bên tránh thôi. Cô liều mình đi một phen xem nào, ngoài cổng viện có nhiều hàng quán, mua nhoáng cái rồi về…

Bà Lành có vẻ mặt đành cam chịu mà lại không cam chịu. Rất lưỡng lự, đắn đo.

Cái sự nỉ non của Như Ý lạc vào tai thằng nhóc 7 tuổi giường bên đang uể oải lắp từng miếng lego rời rạc, nó lập tức ỉ ôi với bà mẹ đang chúi mũi vào điện thoại xem mấy clip rổn rảng trên mạng:

- Mẹ, con cũng muốn ăn bánh mì chấm sữa… Người mẹ gạt phắt không thương tiếc:

- Béo bở gì. Ốm không ăn đồ ngọt…

Như Ý nhìn thằng bé đầy thương cảm, không hiểu nổi tại sao người ốm muốn ăn lại bị phản đối dữ dội như

thế?! Nhưng cô cũng không quan tâm lý do. Không có gì tốt đẹp hơn lúc này bằng việc cần đáp ứng nỗi thèm thuồng đến hao khuyết cả con người. Như Ý phụng phịu, giọng điệu tăng lên 8 phần là nịnh nọt, 2 phần là yêu cầu:

- Cô thấy chưa, Bảo nó cũng thích ăn kìa. Món đấy đảm bảo là không ai chê cả. Cô đi đi mà, vừa đi vừa tập thể dục. Từ hồi sáng cô xuống đến giờ cháu thấy cô cứ ngồi một chỗ mãi như thế đau lưng rồi đấy…

Bà Lành chợt thấy hình như con bé nói đúng. Khẽ vặn người. Vặn bên này, xương kêu rắc bên này. Vặn sang bên kia, lại kêu rắc một cái như kém miếng khó chịu. Cũng mỏi ê ẩm thật. Đi chăm người ốm mà phải ngồi đơ ra ở xó giường, muốn nằm cũng không có chỗ duỗi tay với chân, khó chịu vô cùng. Xương cốt như đi mượn. Như Ý nhìn cảnh đó, khóe miệng cong lên, mắt ánh lên một tia đắc ý. Ngơ ngẩn, lưỡng lự một lúc thì cuối cùng bà Lành cũng xỏ chân vào đôi sục nhựa màu tím lịm, miễn cưỡng lững thững đi ra ngoài. Vừa đi vừa tần ngần dò đường.

Như Ý ra hiệu cho cậu bé Bảo, ý chừng hãy chờ đợi đấy, món ngon sắp về đến nơi. Bảo thấy thế cũng lanh lợi cả lên. Không thể nghĩ một món ăn hảo ý lại có có sức mạnh vĩ đại đến thế. Bụng dạ ruột gan Như Ý đều đồng dạng khấp khởi, chờ đợi. Cô dựa lưng vào tường, vui vẻ ôm lấy cái máy điện tử vàng khè, chúi đầu vào bấm bấm. Hai ngón trỏ di chuyển nhanh như chớp kèm theo tiếng chít chít dồn dập, náo nức.

Như Ý chơi không buồn ngẩng đầu lên. Thực ra là rắp tâm để rút ngắn thời gian chờ đợi. Nhưng, càng chờ đợi thì thời gian càng dài dằng dặc. Đợi bà Lành từ lúc còn nhá nhem đến khi nhìn qua cửa sổ trời đã đen đặc vẫn không thấy đâu. Thời gian lại càng dài như thế kỷ trước đến thế kỷ sau.

Sốt ruột, lăn lóc chờ đến nỗi Như Ý không còn ngồi được nữa. Cô đành nằm xuống. Một tay cầm máy điện tử, dùng ngón trỏ di chuyển, bấm bấm theo thói quen. Tiếng chít chít dồn dập. Tay kia thả lỏng để dây truyền thuốc được thông suốt, đều đặn. Như Ý nằm ngóng trân trân ra cửa chờ đợi. Trong đầu ngẫm ngợi không ngừng về món bánh mì chấm sữa.

Từ hồi nhỏ, Như Ý đã ăn món này thành cơm bữa. Sáng nào cũng đi học sớm hơn một chút, vòng qua chợ để mua một chiếc. Sau khi hít lấy mùi bánh thơm lừng, liền dùng hai ngón tay cái xẻ một đường ở giữa để lộ cái ruột bánh trắng mềm, rồi rót một đường trắng đục mịn màng êm mượt từ hộp sữa bò Ông Thọ vào lõi bánh. Chỉ cần nhìn dòng sữa từ từ chảy là thấy ngọt lịm khắp các giác quan. Không khỏi phải nuốt ực đến mấy lần. Dòng sữa đặc quánh vừa vào đến nơi liền quyện luôn lấy lõi bánh thành một lớp ươn ướt, thơm phức, quyến rũ đến tan chảy.

Có bánh mì đã được tráng một lớp sữa trong lõi, Như Ý vừa đi học vừa chén rất ngon lành. Ăn sáng chưa đã, nhiều hôm cô mua sẵn một chiếc, thủ trong cặp để về ăn trưa. Sữa đặc thì luôn mua sẵn cả hộp. Đi học về đến nhà, thường là trong cơn đói mềm, cô lại ngồi ở thềm nhà thực hiện NGHI LỄ rót sữa vào bánh. Hộp sữa được đục lỗ hai góc, khi rót cứ thổi một bên, một bên tức thì sẽ chảy ra một dòng sữa trắng ngọt, chỉ cần ngửi cũng đã thấy đường huyết tăng vùn vụt. Những ngày sữa hết, phồng mang trợn má lên thổi không được, Như Ý bèn đổ nước sôi vào, lắc loạn lên một hồi, rót ra là được cốc sữa nóng hơi nhạt vị một tí nhưng vẫn thơm ngọt, ấm bụng. Nhất định, Như Ý không bao giờ để phí một giọt sữa nào.

Hội con gái bạn bè luôn ghen tị khi Như Ý được ăn thả cửa bánh mì chấm sữa. Trong khi bọn chúng thèm lắm cũng thỉnh thoảng mới dám ăn một chiếc. Bởi vì Như Ý mảnh mai, ăn mãi vẫn không thấy mập. Còn đa phần bọn chúng thì hít không khí thôi cũng thấy mỡ nhân bản lên với cấp số XYZ.

Càng nghĩ lại càng thấy thèm. Từ hôm Hải mang bánh mì đến, vị thơm bùi đặc biệt của loại bánh này khiến Như Ý không ngừng tưởng tượng nếu thêm một đường sữa quánh mịn, trắng đục vào nữa thì quả là không còn gì để ca ngợi hơn. Cũng vì thế mà càng lúc Như Ý càng quay quắt chờ đợi.

Hết nằm lại ngồi, Như Ý lăn bên này lại lăn bên kia, dây dợ vướng víu xoay đủ kiểu mà vẫn chưa thấy bà Lành về. Gọi điện thoại thì bực bội đến phát cáu vì phát hiện cái máy cục gạch của bà Lành đang rên gừ gừ ở cuối giường. Đột nhiên, một nỗi bất an từ đâu lan đến từng tế bào. Như Ý chợt thấy run rẩy, có thể nào bà Lành đi lạc? Nếu không làm gì có chuyện đi đến 2 tiếng đồng hồ vẫn không thấy đâu?! Dễ lắm, vì bà Lành mới chân ướt chân ráo đến viện sáng nay, đường đi lối lại không biết. Nhưng, bệnh viện bé thế này, đường lại đông người thế kia chỉ cần hỏi thăm là được, làm sao mà lạc nổi? Hay có chuyện gì bất trắc?

Nghĩ vậy, Như Ý thấy trống ngực mình đập thình thịch. Nỗi lo lắng làm cô khó thở. Lập tức ngồi hẳn dậy, thu vén đám dây truyền cẩn thận, túm lấy cái cọc truyền đang treo lủng lẳng 2 chai thuốc một to, một nhỏ, cô thoăn thoắt đi ra ngoài. Cọc truyền ở đây là loại có bánh xe nên rất tiện bám vào để di chuyển. Nhiều người cho rằng đó là vì bệnh viện tâm lý, cố tình dùng loại cọc truyền này để bệnh nhân nằm truyền lâu mà bức bối, có thể vịn cọc truyền đi loanh quanh cho đỡ buồn bực.

Một người đàn ông trong phòng bệnh nhìn Như Ý lao đi nhanh như gió, hốt hoảng kêu lên:

- Ôi đang truyền thuốc mà đi đứng thế hả?

Mấy người khác cũng trợn ngược mắt lên mà nhìn, lắc đầu khó tin.

Như Ý coi như không nghe thấy. Có nghe thấy cũng không quan tâm. Ở đây không có ai quản cô. Các em nhỏ thì bố mẹ chăm bẵm, giữ gìn từng tí, đi một bước theo một bước. Như Ý thì một mình, tự mình quản mình. Muốn sao cũng được.

Loanh quanh một hồi không thấy bà cô trên khắp khu bệnh, Như Ý liền theo thang máy đi thẳng xuống sân viện. Quanh đi quẩn lại, ngó nghiêng hết các ngõ ngách cũng không nhìn thấy bóng dáng bà Lành đâu. Một nỗi hoang mang trỗi dậy làm Như Ý càng thấy cồn cào bất an. Lỡ đâu bà cô đi lạc thật, thì cách nào để tìm?

Như Ý đứng đực nhìn cổng viện đang nườm nượp người ra vào, chắc mẩm nếu bà cô ra bên ngoài mua bánh, lúc về kiểu gì cũng sẽ phải đi qua cổng này. Vậy, tốt nhất cứ ngồi án ngữ ở quán trà dưới tán bàng sát cổng viện, thể nào cũng nhìn thấy. Chạy tới chạy lui tìm nãy giờ, quả là quá mệt. Như Ý cũng không còn sức để đi tiếp nữa. Vừa nghĩ vừa làm, cô kiếm một cái ghế, ngồi yên vị chờ đợi. Quán toàn đàn ông. Như Ý vừa ngồi xuống đã khiến tất cả đồng loạt quay sang nhìn cô tò mò. Một người đàn ông khoác áo vàng người nhà, nhìn trân trân Như Ý từ cọc truyền lủng lẳng đến mặt mũi đang bồn chồn, lo âu, chằm chặp ngóng ra cổng, hỏi:

-Cháu bị sao thế?

Như Ý không nhìn sang, cảm thấy câu hỏi qúa thừa:

-Cháu…như mọi người…

Thái độ của cô rõ ràng không muốn bắt chuyện. Người đàn ông định nói gì thêm lại nuốt lấy vào họng. Đành quay đi. Phía góc bên kia quán có tiếng thì thào:

-Xinh xắn, trẻ thế mà lại bệnh nhỉ…

Một tiếng thở dài thườn thượt:

-Nếu xinh mà không bị bệnh thì ai sinh ra mà xấu chắc tự vẫn hết luôn cho rồi. Lắm chuyện…

Giọng điệu người nói chuyện chắc chắn là bệnh nhân. Qủa không sai, Như Ý đảo mắt nhìn qua. Là một người trung niên đang “diện” chiếc áo bệnh viện, chừng 64- 65 tuổi, da dẻ hồng hào, rất phong độ nhưng tóc bạc phơ như cước.

Như Ý nén tiếng thở dài. Càng gặp nhiều người càng thấy cuộc sống lắm trớ trêu. Như Ý thể trạng vốn hơi gầy có bệnh là một nhẽ, ông kia nhìn phương phi như vậy mà cũng bệnh thì hơi phi lý. Nghĩ nhanh vậy thôi, Như Ý lập tức quên ngay, tiếp tục theo dõi ngoài cổng viện để chắc chắn rằng mình không nhìn sót một bóng người nào ra vào viện. Người vẫn không thấy. Bóng dáng nhỏ thó như cái kẹo của bà Lành chỉ cần nhác trông là Như Ý đã nhận ra rồi.

Thấy Như Ý ngồi mãi chưa gọi đồ uống gì, lại mải nghển cổ ngóng ra, bà hàng nước vốn che nửa mặt bằng cái khăn hoa sặc sỡ, cất giọng nhàn nhạt như ra lệnh:

-Em gái uống gì?

Như Ý giật mình nhận ra là đã ngồi đây thì phải gọi đồ uống. Nhưng, cô bỗng ngần ngừ, một tay kín đáo quờ vào
túi áo, nắn nắn. Khi xuống đây, Như Ý đâu nghĩ đến cảnh này nên không mang theo tiền. Mà đã ngồi chễm chệ trên ghế của người ta, lại không uống thì không được. Như Ý giả vờ nhìn quanh quán hàng, thấy cái gì cũng nhăn nhó tỏ vẻ không thích, trong đầu loay hoay nghĩ kế tháo chạy. Vậy nhưng, thế nào mà mắt cô bỗng sáng lên khi đảo qua chiếc bánh mì ruốc ăn sẵn treo lủng lẳng trong túi nilon. Ngay ở cái hàng rào trên đầu bà chủ hàng. Một cơn đói cồn cào ào đến, bụng muốn sôi lên. Như Ý nghĩ nhanh, thôi thì cứ ăn đại. Lát nữa kiểu gì bà cô cũng về qua sẽ trả tiền. Nếu không thì… cắm quán. Hồi ở nhà vẫn cắm quán suốt. Cắm từ nhà đến chợ, từ chợ đến trường. Bản mặt tử tế của mình làm gì đến nỗi không cho cắm? Hơn nữa, mình có phòng, có số giường đàng hoàng, ngại gì. Nghĩ thế, Như Ý liền chỉ chiếc bánh mì.

Như Ý vừa cắn vỏ bao bánh mì vừa làm nhiệm vụ điệp viên theo dõi người qua lại cổng viện. Bánh mì ăn sẵn này cũng mềm, mịn đấy, cũng có vị sữa thơm nhưng lại không có mảy may chút quyến rũ nào như bánh mì phết sữa bò. Mùi thơm của bánh mì nóng giòn và sữa đặc là hai thứ mùi thơm thấm vào từng tế bào, kích thích vị giác đến tuyệt đối.

Khi não chỉ nghĩ đến một thứ, thì tất cả mọi thứ khác trên đời đều xếp hàng thứ hết.

Mắt Như Ý bỗng rực lên, sáng trưng. Một bóng dáng dong dỏng cao, trên đầu là chiếc mũ lưỡi trai đội ngược quen quen, rất đáng nhớ, xách theo chiếc túi màu xám lớn đi lẫn giữa dòng người vào viện. Trời dẫu tối, chỉ có ánh điện cao áp vàng vọt, nhưng Như Ý nhìn rất rõ, không nhầm được. Không phải bởi đôi mắt rất sáng của cô mà bởi bóng dáng ấy đã in vào đầu cô, đã khiến cô hơn một ngày nay nhớ đến từng chi tiết. Thậm chí, cô đã từng chuẩn bị kịch bản sẽ khiến hắn không có mặt mũi nào để vào phòng bệnh nữa. Hôm nay, Hải khoác chiếc sơ mi kẻ bông dài tay không cài cúc, đeo ba lô, nhìn rất phong trần... Nhưng, Như Ý không quan tâm đến diện mạo, thứ đầu tiên cô nhìn thấy chính là cái túi xách giữ nhiệt quen mắt to như được thửa riêng trên tay Hải rồi mới đến người.

-Này, anh kia… à anh Hải… anh Hải…. anh Hải… ơi…

Trong phút chốc, Như Ý quên phắt mất kế hoạch phục thù. Hớn hở gọi lớn. Mừng quýnh như gặp cố nhân.

Liền mấy người đang ngồi quán lẫn đi đường phải quay lại nhìn Như Ý. Không phải do cô gọi trùng tên mà căn bản là tiếng gọi của cô lảnh lót, rất vang.

Trong số những người quay lại nhìn, đương nhiên có Hải. Hải không khỏi sửng sốt nhìn người con gái đang vẫy lấy vẫy để về phía mình. Tại sao nụ cười rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh khiến cả khuôn mặt sáng bừng lên giữa góc tối kia lại ở đây?

Hải lại càng kinh ngạc khi phát hiện bên cạnh Như Ý là cọc truyền. Nhưng, mọi người thường chỉ dong theo cọc truyền khi truyền nước biển, đằng này trên cọc truyền của cô đang có tới tận hai chai thuốc lủng lẳng. Quá nguy hiểm.

Hải cảm thấy chuyện này không thể chấp nhận được. Đây là một dạng không biết quý trọng tính mệnh của mình. Trong lòng bỗng dâng lên một sự bực bội khó tả. Liền bước nhanh, rẽ vào quán. Cái dáng nhanh nhẹn, cái kiểu ăn mặc rất vừa mắt, làm Như Ý hơi cong khoé miệng, híp mắt nhìn.

Vừa đến nơi, chưa kịp nói gì, đã thấy Như Ý đổi ngay sắc mặt. Miệng cười tắt ngấm, giọng điệu ào ào trách móc lẫn hờn dỗi:

-Sao hôm nay anh mới tới? Hôm đó anh nói là hôm sau anh tới, hôm sau thì phải là hôm qua chứ đâu phải hôm nay?

Mấy người ngồi quán xoay hẳn ra nhìn Hải và Như Ý, có vẻ đã dự tính sẽ được xem một trò vui vẻ của đôi trai gái giận dỗi. Thậm chí còn hơi tò mò tại sao cô gái đang đau ốm thế này, mà chàng trai lại không chịu tới? Có khi nào vì người yêu ốm mà tính bỏ của chạy lấy người hay không? Xem ra ai cũng có vẻ háo hức chờ diễn biến.

Hải cau mày nghĩ về thời gian mà Như Ý nói. Gần như không nhớ đến cái lịch “hôm sau”. Thường thì mỗi tuần Hải vào viện 1 lần, nếu không có việc gì đột xuất. Bọn trẻ con cũng đã quen lịch ấy. Hôm sau trong đầu Hải mặc định là lần sau.

Hải tính giải thích một câu cho qua chuyện. Nhưng, chưa kịp nói thì nhác thấy ống dây truyền của Như Ý đã đỏ tươi một màu máu cứ dâng lên, dâng lên. Đỏ chói trong đáy mắt. Hải gấp gáp đặt cái túi đang cầm trên tay xuống, nhanh chóng giữ lấy tay Như Ý, khoá dây truyền lại. Chai thuốc đã khô kiệt từ lúc nào. Máu đỏ au đến quá nửa dây. Như Ý không buồn để ý đến hành động của Hải, mắt sáng rực nhìn vào cái túi. Không đợi Hải thở sau khi tức tốc khoá dây truyền, cô đã chúi xuống vồ vập vào cái túi được kéo khóa kín bưng mà vẫn thấy thoang thoảng mùi bánh mì mới nóng giòn đến cồn cào, thèm thuồng:

-Phần của em, lấy cho em…

-Không, lên phòng ăn chung với bọn nhóc…

-Em đợi 2 ngày rồi đấy…

Hải xách lấy cái túi, đứng thẳng băng, cương quyết:

-Đợi thêm mấy phút không muộn, không ăn trước bọn nhóc…

Câu trả lời cứng nhắc, lạnh lẽo cùng cái cách né nhìn thẳng, ngó lơ cảm xúc người đối diện của Hải khiến Như Ý nhăn nhó:

-Sao anh khó chịu thế nhỉ? Thảo nào mà nhanh già, đầu toàn tóc bạc. Cẩn thận không chẳng mấy nữa mà tóc thành cước hết cả đấy…

Hải ngỡ ngàng, chột dạ đưa tay sờ một vòng quanh đầu. Trên đầu là mũ, Như Ý đã nhìn khi nào mà thấy tóc Hải nhiều sợi bạc? Là do kiểu nhìn như đem Hải soi dưới kính hiển vi hôm đó? Người con gái này thật kỳ quặc. Hải nén băn khoăn, khó hiểu, làm ra vẻ dửng dưng:

-Bạc tóc hay bạc lòng cũng đâu phải việc của em!

-Hay, cậu này nói hay…

Một cái vỗ đùi sảng khoái ở góc quán vang lên khiến Như Ý cau mày quay lại. Chính là lời từ người đàn ông phương phi, tóc đã bạc trắng khi nãy. Đúng là người nhiều chuyện. Như Ý cong môi tỏ vẻ hờn dỗi một cái rồi quay đi. Bỏ ngoài tai mấy tiếng cười kín đáo xung quanh. Chừng như câu chuyện đã lọt vào tai hết thảy.

Hải thấy vậy, quyết định phải rời nhanh khỏi chỗ nhiều chuyện này. Cô gái vừa mới gặp mà đã tỏ ra thân thiết như vậy thì chắc cũng không ngại chanh chua thêm vài câu. Hải thì ngại phiền phức.

Vừa thấy Hải xoay người đi, Như Ý liền cuống quýt níu lấy cọc truyền líu ríu chạy theo, có vẻ nhất định không để tuột đám bánh mì ra khỏi tay.

-Em gái…

Tiếng gọi giật với nốt rất cao của bà chủ quán làm Như Ý giật mình, bàng hoàng nghĩ ngay đến chuyện gì.
Bà chủ quán rướn mày, rướn giọng nhả ra ba chữ không nhanh, không chậm ghim chân Như Ý lại:

-Chưa.trả.tiền…

Như Ý đã quên phắt việc mình ăn một chiếc bánh mì của quán. Trong đầu chỉ nghĩ đến cái bánh mì và sữa trong túi trên tay Hải. Thực ra bánh mới ăn được một phần nhỏ nhưng chán quá nên cô để lại trên ghế ngồi. Trong dạ Như Ý bắt đầu cuống lên vì túi không có tiền, người cô túm được lại là Hải chứ không phải bà cô. Một chút đắc ý lướt nhanh trên mặt, Như Ý gọi giật:

-Anh Hải, trả tiền cho em. Đền bù cho cái lỗi của anh…

Bỗng dưng một cô gái đi ăn hàng, kêu mình trả tiền rồi nói đây là lỗi của mình, đó là một thứ vô lý đùng đùng đến khó chịu. Tiền không phải là vấn đề, nhưng bị đổ lỗi lại là chuyện hoàn toàn khác. Hải dừng lại, lắc đầu dứt khoát:

-Không! Em nói chính xác sự việc thì tôi sẽ trả tiền…

Rồi lại xách túi bánh sải bước làm Như Ý tẽn tò, rối loạn. Mấy người đàn ông ngồi quán cười rộ lên khe khẽ. Có mấy tiếng nói thấp thoáng:

-Em gái cứ lên đi, anh trả tiền cho. Ai lại đối xử với người đẹp thế chứ…/ -Ha ha.. thanh niên cứng đầu nhất Hà Nội đây rồi...

Như Ý thấy xấu hổ. Bao nhiêu nỗi tức giận vì bị thất hứa trào lên trong lòng, bực mình đến uất ức. Cô hét lên, tiếng hét gắt gao, chói lói:

-Anh kia… Chỉ trả tiền cái bánh mì mà anh cũng phải làm mất mặt con gái thế hả? Anh đúng là loại đàn ông vớ vẩn, thất hứa…

Hải không tin nổi là cái miệng xinh đẹp kia lại hét váng lên không biết xấu hổ giữa đám đông như vậy. Liền quay ngoắt lại, đi như bay đến bên cạnh, ghìm giọng xuống bên tai Như Ý:

-Con gái kiểu gì sao không biết xấu hổ thế? Hét lên như thế người ta nghĩ là bị điên đấy…

Miệng nói, tay làm, Hải móc ví ở túi quần sau lấy tiền ra đưa cho bà hàng nước cho xong chuyện. Đủ loại ánh mắt hỉ hả, khó ưa, ngạc nhiên của người ngồi quán đều lọt vào tầm mắt Hải, khiến Hải thấy không ít ngượng ngùng.

Hải là người không thích phiền phức. Xung quanh càng giản tiện bao nhiêu tốt bất nhiêu.

Chính vì bản tính đó nên vừa mắng Như Ý xong, Hải tính toán là theo lẽ thường, cánh con gái kiểu gì cũng rơi nước mắt. Như vậy lại càng phiền phức. Tốt nhất cần giải quyết gọn gàng cho xong. Hải bình tĩnh trầm giọng, tìm cách giải tỏa:

-Giờ em nói đi, tại sao tôi có lỗi? Tôi chưa từng liên quan đến em…

Như Ý toét miệng cười. Điều Hải không thể ngờ đến. Như thể chưa có gì xảy ra. Như thể đã ném câu chuyện vừa rồi ra sau lưng. Nụ cười sáng trưng và mềm mại. Nụ cười không phiền, không muộn. Nụ cười không vướng bận, suy tư. Nụ cười nhẹ nhàng như nắng sớm làm người ta thư thái. Hải ngẩn ra. Đầu óc chuyếnh choáng hình như sắp quên tịt những điều vừa hỏi. Nhưng ngay lập tức, vội định thần lại. Không thể để cái cảm xúc, biểu hiện này được lộ ra ngoài. Liền bâng quơ ngó đi chỗ khác mà chờ đợi câu trả lời. Như Ý tủm tỉm:

-À, ờ vì hôm nọ anh nói là hôm qua…Thôi chết rồi, cô về chưa nhỉ?

Tiếng “Thôi chết rồi” vừa phát ra chưa khỏi cửa miệng, Hải hoảng hồn khi thấy bóng Như Ý bỗng phi vèo một cái như bay qua trước mặt mình. Chính xác là bay. Động tác cực kỳ nhanh khiến mắt những người xung quanh muốn lồi ra bằng cái bát ô tô để nhìn cho kỹ. Hải cũng chỉ kịp nhìn thấy mái tóc dài mướt sau lưng thổi tung lên một nhịp mềm mại, sóng sánh vàng dưới ánh đèn cao áp mới thắp.

Hải tá hoả chạy theo. Càng không khỏi cảm thấy kinh hãi, tim như treo lủng lẳng trên đầu cọc truyền, miệng mắt hết hồn nhìn Như Ý đang trượt pa-tanh trên cái cọc truyền có bánh xe. Một nhấc, một đẩy là cả cọc truyền lẫn người bay vèo về phía trước. Đám chai thuốc thủy tinh cũng bay lên, chạm vào nhau lanh canh, lanh canh như muốn vỡ. Mấy người đi đường hoảng hốt dạt ra né sống, né chết.

Một đứa con gái tóc dài, trượt pa-tanh bằng cọc truyền, đi như bay trên đường kèm dây dợ thuốc thang như sắp tung cả lên trời. Chuyện này chưa từng thấy. Những tiếng kêu thảng thốt từ vô số cái miệng tròn xoe.

Hải không kịp nghĩ gì nữa, lao theo như tên bắn. Bản thân cũng không biết tại sao mình cứ điên cuồng mà chạy theo như thế. Bản năng của sự tử tế hay vì có chút thân quen? Hải vốn cao, sải chạy rất dài nhưng chạy toát mồ hôi mà Như Ý vẫn ở phía trước. Bắt kịp Như Ý cũng là lúc cô nóng ruột, rối bời nhìn dãy người dài dằng dặc đang chen nhau xếp hàng chờ đợi trước cửa thang máy. Mà con số báo tầng lên xuống vô cùng ì ạch nảy. Không chờ được, Như Ý quay ngoắt sang phía thang bộ. Hải thở không kịp. Trước sự nhanh quá nhanh của Như Ý chỉ kịp tóm lấy cái cọc truyền của cô giữ lấy. Như Ý thấy vậy, lập tức buông tay để Hải giữ cọc truyền, coi như không phải của mình, thoăn thoắt chạy lên cầu thang bộ. Mặc cho Hải ôm cọc truyền lao theo. Thản nhiên như thể đó là nhiệm vụ của Hải.

Một tay Hải xách túi bánh, một tay phải giơ cao cọc truyền. Vừa phải chạy theo với tốc độ ngang ngửa, vừa làm sao giữ được khoảng cách ngang hàng với Như Ý để tránh kim truyền bị giằng tuột ra khỏi tay. Rất nguy
hiểm. Rất khó khăn. Hải cảm thấy như đang giữ tính mạng người khác, không kịp thở chứ đừng nói đến kịp hỏi Như Ý chuyện gì đang xảy ra. Thực ra cái kim truyền này có tuột ra khỏi tay thì cũng chỉ là mất máu, trầy xước mà thôi, nhưng Hải cũng không biết sao mình lại cứ nhất định phải ôm lấy nó hoảng sợ đến vậy.

Cô gái này không thể coi thường bản thân mình như vậy được! Không thể bất chấp tính mạng mà chạy như một bà điên như vậy được! Trong lòng Hải bỗng cảm thấy tức giận đùng đùng, mặt mũi đen sầm. Vừa thở hổn hển vừa cáu kỉnh gắt lên:

-Em dừng lại cho tôi…dừng lại… Người ta dùng từng giây để giữ mạng, em định bán mạng à?

Suýt nữa thì Hải ngã dúi dụi vào Như Ý. Cọc truyền suýt nữa thì sẽ nháo nhào ở đâu không đoán nổi khi Như Ý đột ngột khựng lại. Không phải dừng lại để đi chậm theo lời Hải. Mà dừng lại để ném cho Hải một ánh nhìn sắc lạnh, giận dữ một cách vô lý.

-Mạng có gì quý mà không bán?

Kèm theo ánh mắt kia chính là lời nói không còn gì bất cần, khó ở hơn. Hải cũng thuộc tuýp bất cần mà nhìn sự bất cần ấy, thấy mình đã thua. Chưa kịp đáp trả thì Như Ý đã lại quay ngoắt đi một mạch lên đến tầng 4. Không nói không rằng.

Hải vẫn kịp thầm than gấp trong lòng, không hiểu sao người dữ dội như thế này lại có nụ cười rực rỡ và trong lành như nước đến thế được.

Hết chương 2, chương tiếp theo: 3

Nghe chương 2 trên youtube

Video

Sách nói I Chương 2 I Tìm em giữa ngàn sao lấp lánh

Đang tải video
Xem video


Bình luận

(3)
Ngọc Thuận

Ngọc Thuận

4 tuần trước

hay quá chế

Ngọc Thuận

Ngọc Thuận

4 tuần trước

xin cảm ơn c đã chia sẻ ạ

Ngọc Thuận

Ngọc Thuận

4 tuần trước

xin cảm ơn c đã chia sẻ ạ