Hoặc là thật nhiều tiền, hoặc là vận số tốt

19/05/2026 2 lượt ghé đọc 0 bình luận

Có tiền Lọ Lem còn thành công chúa trong nửa giây nói gì đến con phố.

Đầu con phố nhỏ nhà tôi có một bãi tập kết rác. Không sao, vì Hà Nội vẫn thường có những bãi rác dân phải sống chung thủy nhiều thế hệ như vậy. Bãi rác to lù lù và tối nào khoảng 9-10h cũng náo nhiệt cảnh vận chuyển rác đi. Đôi khi xe rác đông đúc tắc cả con phố.

Dẫu đã quen với bãi tập kết rác, thậm chí mặc định đó là một phần của thành phố này, nhưng thật sự là ai cũng chán ngán, cam chịu cảnh sống chung như cặp vợ chồng đã chán ghét nhau mà vẫn phải sống cùng nhà vì con. Năm này qua năm khác, người ta rỉ tai nhau về dự án này, quy hoạch nọ, mòn mỏi mong chờ, hy vọng sẽ sớm được “giải phóng” đời mình khỏi bãi rác.

Bọn trẻ con lớn lên càng ngán cái bãi tập kết rác hơn. Chúng thường đặt câu hỏi mang tính thời đại là không hiểu tại sao thành phố lại có thể cho tập kết rác thành những bãi khổng lồ ngay đầu con phố đông dân cư, rất mất mỹ quan, mất… đủ thứ mất như thế. Bọn trẻ thường xem youtube nước ngoài, mắt chúng đã quá quen với cảnh sạch sẽ trên đường phố nhà người ta rồi. Hễ đi qua bãi tập kết rác là phải bịt mũi thật chặt, không để mùi vị của rác lọt vào một khe thở nào.

Cũng vì rác mà những hàng kinh doanh xung quanh bãi rác đều rơi vào cảnh ế ẩm, thua lỗ. Trừ hàng cơm bụi dành cho công nhân, xe ôm, người lao động… ăn vội rồi đi. Còn, ngay cả cái toà nhà đầu phố nằm đối diện bãi rác, cao lừng lững, vị trí có thể gọi là đắc địa do dễ đập vào mắt người qua đường kia cũng luôn trong tình trạng hẩm hiu dù kinh doanh thứ gì đi chăng nữa. Người khăng khăng bảo do phong thủy, người lại nói rác trước mặt như cái mặt đẹp bị trát trấu thế thì kinh doanh cái nỗi gì. Tuy nhiên, nhiều người không tin vào phong thuỷ. Họ tin vào bản thân có thể thay đổi được mệnh số, miễn là cố gắng. Người tin vào nỗ lực bản thân chính là ông chủ quán cafe mới mở ở tầng 1 toà nhà đối diện với bãi rác ấy.

Quán cafe được mở theo style bao cấp, khá ưa nhìn. So với nhà kinh doanh đông y tối tối tăm tăm trước đó thì quán mở ra đã làm sáng bừng cả đầu con phố toàn xe rác. Đã vậy, ông chủ quán còn rất chịu trang hoàng. Mỗi ngày tôi đi qua, đều thấy ông chủ hôm thì bê chậu cây cảnh, hôm thì trồng hoa, hôm lại xịt sơn vẽ tranh, treo cái mành, làm mái lá… Ngày nào cũng thấy ông loay hoay chỉnh sửa, trang trí cho khu vực bãi rác đối diện nhà mình. Có lẽ vì ông đã thấy rõ nhược điểm cần phải chỉnh sửa để quán café của mình bắt mắt, hấp dẫn hơn. Nói chung chỉ trong vòng 1 tháng mở ra mà ông đã sáng tạo nên đủ kiểu để trang trí cho….bãi rác, hòng biến rác thành hoa. Ông kiên trì, nỗ lực đến nỗi, có hôm ông mới chăm tỉa chậu hoa, cây cảnh buổi chiều, sáng hôm sau xe rác chèn lấn kiểu gì mà chậu vỡ, hoa nát, ông lại hì hục dựng chậu, nắn cây, lại đắp vào đó những chậu hoa mới đang nở…

Mỗi lần đi qua đoạn đường nhỏ có hoa lá của ông chủ quán café trồng, tôi thường thầm cảm ơn ông chủ đã vất vả. Dù cho đó là công việc ông làm vì quán của ông, để người ngồi café không thấy trước mặt toàn rác là rác. Nỗ lực của ông cũng được đền đáp phần nào khi dân không xả rác bừa bãi, xe rác không để hàng dài như trước nữa mà gom về một phần. Chừa lại đoạn đường trồng hoa, tranh trí mành tre, mái lá cho ông.

Nhưng, chỉ một thời gian rất ngắn sau, những chậu cây được thay mới thưa dần, mành treo, mái lá cũng dần xộc xệch... Qua vài trận mưa thì nhìn nát nhừ y như rác. Một thời gian ngắn nữa, buổi tối, tôi đi bộ ngang qua, thấy hàng chục người đang đầm đìa mồ hôi hì hục vận chuyển đồ từ quán café ra. Cả cái quán cafe cầu kỳ trang hoàng rất nhiều đạo cụ thời bao cấp ấy đã được dỡ sạch từ bao giờ. Nhanh hơn cả người ra gom rác.

Tôi thở dài nghĩ, quán mới có đôi tháng đã phải bỏ đi thế này thì ai còn dám đến kinh doanh nữa. Hàng nào đến đây cũng chỉ được vài tháng như vậy. Nhưng, các tầng trên vẫn kinh doanh cho thuê tốt, chỉ duy nhất có tầng 1 to cả trăm mấy mươi mét vuông này là chịu số phận hẩm hiu như vậy. Tôi dám chắc là hàng quán chắc là không thể đội trời chung với bãi rác.

Vậy mà, chỉ chưa đầy 1 tuần sau, đi ngang qua vào một buổi sáng, đã thấy quán nhộn nhịp sửa sang, trang hoàng với một style khác hẳn. Tôi tò mò ngó nghiêng. Lại một quán cafe. Hẳn người ta vẫn nghĩ khu vực này đông công ty, nhiều công nhân, mở quán cafe là phù hợp nhất rồi. Chủ quán café mới là một cô gái trẻ, tôi đoán chắc cô không biết lai lịch chiếc quán 1 năm đổi chủ mấy lần này nên mới đâm đầu vào đây.

Quán café theo phong cách trẻ trung, rất tươi sáng. Nhưng, tươi sáng mấy thì sau cả tuần khai trương tôi cũng chỉ thấy hiu hắt 1-2 tốp khách lai vãng vào. Thi thoảng, tôi thấy cô chủ quán đứng ngẩn tò te nhìn đống rác. Tôi đoán, cô đã bắt đầu thấy bế tắc với đống rác rồi và đang âm mưu việc trang trí đống rác này làm sao cho vừa mắt giống ông chủ café cũ. Tôi chợt lo, nếu không tìm ra phương án dọn rác, có khi nào quán café của cô sớm phải “tưng bừng khai trương âm thầm đóng cửa” rút quân như tất cả quán trước không?

Một tối đi làm về, tôi thấy cả phố tôi ầm ĩ vì tiếng đục đường. Sống ở phố mấy chục năm, năm nào cũng nhìn cảnh đục đường, quen rồi. Đường phố Hà Nội nhiều nơi như phố tôi chẳng khác tấm áo rách, vá chằng vá đụp vì đào xới. Tiếng đục khoan ầm ĩ suốt đêm ấy, tức anh ách bên tai. Sáng hôm sau, tôi tính toán đi làm sớm hơn vì đoán chắc sẽ phải dắt bộ qua đoạn đường bị đào xới như mọi lần khác.

Vừa phi xe ra khỏi ngách, tôi bỗng choáng váng nghĩ mình đi lạc hoặc vẫn chưa tỉnh ngủ. Cả con phố quen thuộc trước mặt đã được thảm nhựa đường mịn mượt như chiếc vest lụa hàng hiệu vừa rời tiệm. Chỉ sau đúng 1 đêm. Thông thường, làm được con đường như vậy cũng trầy trật ngày này qua tháng khác. Cả thiên hạ ai chẳng mắng đội làm đường công cộng toàn mỗi hôm dây ra một tí, đoạn đường mấy trăm mét nhưng bôi ra cả tháng trời không xong. Vậy mà không hiểu phép tiên nào đã xảy ra khiến chỉ sau đúng 1 đêm, đường phố nhà tôi đã căng bóng như người ta tiêm miso lên mặt vậy. Ngay chiều hôm đó, tôi đã thấy người ta lát vỉa hè bằng đá xanh cubic, đẹp như phố tây. Tôi hí hửng, nhờ dự án này, nhà tôi chắc chắn lên giá.

Sáng hôm sau của hôm vỉa hè phố tôi được lát đá Cubic xong xuôi, tôi phi xe đi làm. Vừa thò ra khỏi ngách, tôi khựng lại vì thấy cả phố xôn xao, người ta đứng lố nhố ven đường nhìn ngó, chỉ trỏ. Tôi vội lao ra hóng. Đoán là có sự vụ gì bất thường nên dù bận rộn buổi sáng đến vậy, người ta vẫn ùn lại mà hóng như thế. Thậm chí vừa bưng bát phở vừa hóng, bà ngoại kia dong cả cháu ra đường ăn trong bụi bặm, cô giúp việc kia ôm chổi đang quét dở ngó ra, độ hóng cao đến nỗi cảm tưởng cái cổ cô dài gần bằng cái cần cẩu đến nơi… Hai bên lề đường, người này, người kia tay muốn vặn ga đi làm cho kịp nhưng chân lại không chịu đi cho, nhấp nhổm đều ngóng về một hướng.

Thật sự không thể tin được, chỉ sau một đêm, ở đầu phố, nơi bãi tập kết rác to lù lù kia đã không còn một mẩu rác nào. Tại nơi đó lúc này là hình ảnh mấy người công nhân đang khẩn trương xi cát, vôi vữa lát những miếng gạch vỉa hè đỏ au, rực rỡ. Tôi tiến lên để nhìn cho rõ, xác minh đây không phải là mơ, thì thấy cô chủ quán cà fe và nhân viên đang chụm lại đứng ngắm những người công nhân lát gạch say đắm như ngắm người yêu trong mộng hiện ra trước mắt. Khóe miệng cô chủ quán cong như trăng mùng 10, mãn nguyện khỏi nói. Trên nền gạch đang lát ở khu vực tập kết rác, từ khi nào đã cắm hẳn một cái biển mang danh chính quyền yêu cầu không được để rác bừa bãi tại đây. Sẽ phạt nặng.

Tôi hân hoan bảo với người hàng xóm đứng cạnh: “Phố mình như có phép tiên ấy nhỉ, mới có 3 ngày mà thay đổi hơn cả cô gái sau khi trang điểm. Không biết dự án nào của phường mà thần tốc thế…”. Người hàng xóm cười ha hả: “Phường gì, tất cả là do cái chung cư đang sắp khánh thành kia làm. Họ đang chào bán nên làm đẹp để bán giá cao. Có tiền Lọ Lem còn thành công chúa trong nửa giây nói gì đến con phố. Ha ha”.

Tôi “À” lên mấy tiếng, gật đầu lia lịa, hiểu ra câu chuyện. Nhìn mấy người công nhân cặm cụi lát gạch, tôi lại nhớ đến hình ảnh của ông chủ quán cafe trước đây suốt ngày hì hục sắp sắp đặt đặt mấy chậu cây hòng làm sạch đẹp chỗ đó. Hòng biến rác thành hoa. Hòng thay đổi tất cả nhờ sự nỗ lực, cố gắng của mình.

Buổi tối, chỗ tập kết rác đã hoàn thành lát mới, sạch đẹp như công viên. Trời nóng, cả phố nhà tôi rủ nhau đi bộ quanh đó. Con trai tôi đứng nhìn công trình một hồi bảo:

-Số phận ông chủ quán café cũ hẩm hiu nhỉ mẹ nhỉ. Giá như ông chịu đựng thêm 1 tháng nữa, thì có phải không bị phá sản không. Còn cô chủ quán mới này thì số lại tốt nhỉ, vừa mới đến đã có con đường sạch đẹp. Chắc cô ấy sẽ kinh doanh tốt hơn mẹ nhỉ!

Con trai tôi bỗng đăm chiêu hỏi:

-Nhưng, thế thì bãi rác cũ sẽ chuyển đi đâu mẹ nhỉ?

Một người hàng xóm tôi đứng gần nghe thấy, liền hất hàm về phía bên kia đường bảo:

-Chuyển hết sang bên kia rồi…

Tôi nhìn sang. Mặt bỗng đực ra. Đầu phố đối diện bên kia đã thình lình xuất hiện một đống rác to lù lù, xe rác tập kết dài cả km từ bao giờ. Ngay trước mặt một nhà hàng. Cách đúng 1 cái vách tôn được dựng tạm bợ. Con trai tôi khẽ thở dài, tỏ vẻ thương cảm, bảo:

-Số phận bên đó lại không tốt rồi, mẹ nhỉ!

Hồ Điệp Thanh Thanh

Bình luận

0 lời nhắn

Chưa có bình luận nào.

Bài viết liên quan

Hồ Điệp Thanh Thanh

Anh chồng hết ý

Vợ em sướng lắm, chả phải lo cái gì, mọi việc em lo tất rồi nên càng ngày càng lười.

Hồ Điệp Thanh Thanh

Ngại sinh con vì... còn nghèo

Chị xem, vợ chồng em đi làm 1 tháng để ra được 2-3 triệu đã là mừng rơi nước mắt rồi. Mà như hôm nọ, nửa đêm em đau dạ dày, chạy ra bệnh viện mất luôn 10 triệu, hết sạch cả nửa năm tích cóp.