Lí lẽ của trái tim: Những vô ngôn quyền lực

17/07/2026 0 lượt ghé đọc 0 bình luận

Khép lại trang cuối của “Mùa hè năm ấy bên em là mãi mãi”, không hiểu sao trong đầu tôi cứ vang vọng câu nói của của Pascal, đại ý rằng, “Trái tim có những lí lẽ của nó mà lí trí không sao lí giải được”.

Phải chăng Mùa hè năm ấy bên em là mãi mãi có quá nhiều điều như thế, những điều chạm đến trái tim người đọc – những lí lẽ vô ngôn nhưng vô cùng quyền lực, chiến thắng mọi sự hoài nghi, mọi phán xét, mọi thử thách, mà nếu chỉ dùng trí óc và lí lẽ để cân nhắc sai đúng thiệt hơn, sẽ không bao giờ có.

Biên tập viên Mai Huê

Bối cảnh của Mùa hè năm ấy bên em là mãi mãi là thành phố Nam Yên - ngọn cờ đầu trong phong trào chống dịch của cả nước trong giai đoạn Moros+ trở thành đại dịch trên toàn thế giới. Chính tại Khoa Hồi sức Cấp cứu của Bệnh viện Đa khoa Nam Yên – nơi khốc liệt nhất, nơi đau đớn nhất, nơi chứng kiến những điều tồi tệ và bất lực nhất của ngành y tế trước cơn đại hồng thủy khủng khiếp của dịch bệnh, tình yêu đã nảy sinh, cho ta những phút giây xao động, đắm chìm trong những cung bậc cảm xúc tự nhiên nhất của con người, bỏ qua tất cả thực tại ngổn ngang.

Mối tình trong trẻo của cô bác sĩ trẻ Hạ Vũ và chàng trai ngang tàng - bệnh nhân Hoàng Phi, có lẽ là một trong những minh chứng rõ ràng nhất, sinh động nhất cho việc trái tim có những lí lẽ của riêng nó mà lí trí không sao lí giải được. Khó khăn chồng chất khó khăn của đội ngũ y bác sĩ và bệnh viên trong quá trình khám - chữa - điều trị bệnh cho bệnh nhân; những mất mát đau thương mà người dân gặp phải khi bản thân/người thân họ bị mắc bệnh; những mặt tối của xã hội khi đời sống bị đảo lộn bởi những thử thách được phơi bày, nhưng đó cũng là lúc tình yêu thương, tinh thần tương trợ, đoàn kết, giúp đỡ nhau cùng vượt qua nghịch cảnh, đẩy lùi dịch bệnh được khơi lên mạnh mẽ. Mối tình trong trẻo như cơn mưa rào mùa hạ giữa cô bác sĩ trẻ nhiệt huyết mới vào nghề và bệnh nhân ngang tàng ở kết truyện như cho thấy: tình yêu, lòng bao dung và nhiệt huyết của những con người hết lòng vì nghề nghiệp, phụng sự xã hội... chính là chìa khóa hóa giải mọi nghịch cảnh, mọi đau đớn tổn thương, làm nên phép nhiệm màu trong đời sống bình dị thường nhật của con người.

Cũng chỉ trái tim với những lí lẽ riêng có nó mới có thể giúp con người mạnh mẽ đối diện với những xước xát chưa từng được xoa dịu, dũng cảm chạm thêm lần nữa vào trái tim vẫn đang rỉ máu của mình, để bóc tách từng lớp tổn thương, “tự chữa lành” cho mình và cũng là cho người khác cơ hội được sống thanh thản, có ý nghĩa. Những tuyến nhân vật vệ tinh xoay xung quanh nam nữ chính, tất cả đều có hoàn cảnh riêng, tâm sự riêng thật khó giãi bày, nhưng ngay khi họ cảm nhận được sự chân thành tuyệt đối của đối phương, nỗi lòng họ bỗng tự khắc trào ra như suối, yêu thương và tin cậy.

Mùa hè năm ấy bên em là mãi mãi là cuốn tiểu thuyết “dày dặn” thứ hai của tác giả Hồ Điệp Thanh Thanh, cây bút tự nhận là “tay ngang” nhưng lại chọn tiểu thuyết làm thể loại theo đuổi cho mình. Dùng lí trí để nhìn nhận, đó hẳn là một quyết đinh liều lĩnh. Dùng trái tim để cảm nhận, chị hẳn có một niềm đam mê mãnh liệt với chữ nghĩa, với viết lách, với những tâm sự ngổn ngang của biết bao mảnh đời đan quyện vào nhau một cách rối rắm (nhưng cũng thật trật tự) trong đời sống hỗn độn ngoài kia; để rồi không thể không viết, và cứ thế viết theo phép “biện chứng tâm hồn” một cách bản năng. Và cái gì xuất phát từ trái tim cũng sẽ đi đến được trái tim. Hồ Điệp Thanh Thanh đã chạm đến trái tim của biết bao độc giả chỉ với những điều giản dị và tự nhiên như thế, đầy cảm xúc.

Lâu lắm tôi mới lại đắm chìm trong tiểu thuyết ngôn tình của một tác giả Việt. Vẫn khóc được, cười được, vẫn tim đập chân run, vẫn hồi hộp đến độ vô thức đặt tay lên ngực, mắt nhắm nghiền, rồi sau đó chẳng biết mình đang ở thế giới nào, mình đang làm gì, đang trải qua thứ cảm xúc của ai...

Bình luận

0 lời nhắn

Chưa có bình luận nào.

Bài viết liên quan